• Trang chủ
  • Nghị luận về sống trọn vẹn từng ngày (hay nhất)
storage/uploads/nghi-luan-ve-song-tron-ven-tung-ngay_1

Nghị luận về sống trọn vẹn từng ngày (hay nhất)

Tuyển chọn những bài văn hay nghị luận về sống trọn vẹn từng ngày. Với những bài văn mẫu đặc sắc, chi tiết dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé!

Bài văn mẫu nghị luận về sống trọn vẹn từng ngày – Mẫu số 1

Cuộc đời con người vốn chỉ ngắn ngủi có vài chục năm, thời gian như thoi đưa, cuốn trôi hết tất cả, bao gồm cả thanh xuân của con người. Điều đó dễ khiến người ta phải tiếc nuối, phải hoài niệm về những gì đã qua đi không lấy lại được. Mấy mươi năm cuộc đời đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, sống chưa trọn với ước mơ, chưa trọn với những người xung quanh và cả với chính bản thân mình. Ấy thế mà tuổi đã xế chiều, mắt đã mờ tay đã yếu, rồi người ta mới thở dài rút ra một điều rằng: Hãy sống cho trọn vẹn nhất!

Sống trọn vẹn là thế nào, sống là sống thôi cớ sao còn thêm chữ trọn vẹn? Trọn vẹn ở đây ý muốn chỉ sự toàn vẹn, thống nhất giữa thể xác và tâm hồn, khi con người ta sống được là những gì mình yêu thích, có lý tưởng, có ước mơ, có cái “tôi” cá nhân, mà không ai có thể chi phối và khống chế được. Sống một cách thẳng thắn, chân thành luôn nỗ lực hết mình, sống đúng với bản chất của bản thân, lao động một cách tích cực, không phải ép mình làm những chuyện mà chúng ta không hề muốn. Đó đã là sống toàn vẹn rồi. Thêm nữa sống trọn vẹn còn là cách con người ta tận dụng quỹ thời gian của bản thân một cách hợp lý, không lãng phí vào những trò vô bổ, thay vào đó họ chọn cách nuôi dưỡng và lấp đầy tâm hồn bằng cách trau dồi và tu dưỡng đạo đức một cách tích cực, đọc nhiều sách, lắng nghe nhiều hơn, cũng biết cách bày tỏ tâm tư của bản thân, đầu tư cho bản thân được nhìn nhiều hơn bằng cách đi thăm thú đây đó, mở rộng cánh cửa tâm hồn. Sống trọn vẹn cũng là cách người ta chăm sóc và chu toàn cho bản thân, biết bảo vệ chính bản thân mình khỏi những bệnh tật, sống điều độ, ăn uống một cách khoa học; biết cách để tận hưởng cuộc sống, học cách yêu thương, quan tâm những người thân trong gia đình, giúp đỡ bạn bè vượt qua mọi khó khăn hoạn nạn; mạnh dạn đắm say với tình yêu đôi lứa, mạnh dạn nhận lấy những tổn thương và kinh nghiệm từ những cuộc tình tan vỡ ấy. Đó là cách để ta trưởng thành hơn trong cuộc sống. Sống trọn vẹn để cuộc đời không còn gì tiếc nuối, không phải chán chường than thở vì bế tắc, vì quẩn quanh trong cái suy nghĩ mình đã sống một cách nhàm chán và hoang phí cỡ nào.

Sống trọn vẹn giúp cho chúng ta cảm nhận được sự hạnh phúc và vui vẻ xuất phát từ chính tâm hồn, không phải băn khoăn day dứt vì bản thân làm trái với suy nghĩ, với con tim. Tôi từng nghe một câu thể hiện gần như hết cái lối sống trọn vẹn ấy rằng: “Bất kể bạn học chuyên ngành gì, nhất định khi tìm việc phải tìm 1 công việc mình yêu thích. Như vậy bạn mới có thể vui vẻ từ 6 giờ sáng đến 8 giờ tối được. Thêm nữa, hãy tìm một người bạn yêu để ở bên cạnh người đó, như vậy bạn mới có thể hạnh phúc từ 8 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau. Đó chính là cuộc sống!”. Như vậy một khi chọn được những thứ phù hợp, ta được sống theo đúng với những gì mà mình mong đợi, thể xác và tâm hồn không phải gồng lên để tranh đấu, bạn có thể hoàn toàn vui vẻ với cuộc sống mà chẳng có gì phải phiền não, mệt mỏi. Ngược lại, những con người giữa thể xác và tâm hồn, giữa con tim và lý trí không hề có sự thống nhất và hòa hợp, thì sẽ luôn phải gồng mình chịu đựng sự tranh đấu không ngừng giữa con tim và lý, luôn cảm thấy cuộc sống mệt mỏi, áp lực và nhàm chán. Ví dụ như có người thích công việc này nhưng vì tiền lương công việc kia cao hơn, thế là cắn răng chấp nhận hàng ngày, hàng tháng thậm chí là cả đời làm một việc mà mình không thích. Có người luôn sống một cách mà tôi hay gọi là “chấp nhận” số phận, họ không hề có ý chí vươn lên, thay đổi bản thân, thay đổi cuộc sống, cứ chấp nhận chịu đựng cái số phận khốn khổ ấy, nghèo vẫn hoàn nghèo, khổ vẫn hoàn khổ, chán nản lại càng thêm chán nản, thế là tồn tại lay lắt chứ không phải cuộc sống đúng nghĩa nữa rồi. Lại có người nghĩ một kiểu nhưng lời ra miệng lại một kiểu khác, rõ ràng chẳng mấy ưa người đối diện, nhưng vẫn xởi lởi, nịnh hót, làm ra vẻ thân thiết thật lòng, không biết rằng làm như vậy về nhà suy nghĩ lại họ sẽ có cảm giác như thế nào. Đáng sợ hơn là những người “miệng nam mô, bụng một bồ dao găm”, ngoài mặt tỏ ra hiền lành, nhưng lại ngấm ngầm chơi xấu sau lưng người khác, kiểu người này là đáng ghê tởm nhất. Sống mà một bụng mưu mô tính toán, suốt ngày nghĩ cách sống sao cho vừa lòng tất cả mọi người trong thiên hạ, thử hỏi lúc nào là bạn sống cho bản thân mình? Cuộc đời mà bị phân năm xẻ bảy cho những thứ không đâu ấy, có phải rất mệt mỏi không? Thế rồi có người cả đời chỉ lao đầu vào làm việc bất kể đêm ngày, chẳng có thú vui nào khác, cuộc sống toàn là những con số, những dòng chữ chằng chịt, họ gạt gia đình, bạn bè qua một bên, để rồi cuối cùng nhìn lại họ đã tự tay gạt mình ra khỏi cuộc sống, tự đưa mình vào cô độc, thật sự rất đau khổ. Hãy nhớ rằng phấn đấu nỗ lực hết mình vì đam mê, lý tưởng không có nghĩa là gạt bỏ mọi điều tốt đẹp khác trong cuộc sống sang bên, có lao động thì phải có tận hưởng, nếu không khi đã già yếu, gần đất xa trời mới phát hiện ra bản thân mình thiếu thốn đến nhường nào thì đã muộn lắm rồi.

Chung quy lại, đời người không dài không ngắn, nhưng có hạn mức, chúng ta không nên sống một cuộc đời mà mình luôn phải gồng lên để chịu đựng, phải đóng vai những người hoàn mỹ tuyệt vời trong mắt người khác. Hãy sống là chính bản thân mình, thích thì nó là thích, ghét thì cứ mạnh dạn bày tỏ, nghiêm túc với ước mơ, phấn đấu hết mình vì lý tưởng, yêu trọn con tim, dành những tình cảm ấm áp nhất cho những người quan trọng nhất, miễn đừng làm tổn thương người khác là được. Đó mới thực sự là sống, sống trọn vẹn một cuộc đời không nuối tiếc, mà chỉ tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

Bài văn mẫu nghị luận về sống trọn vẹn từng ngày – Mẫu số 2

Cuộc sống là bức tranh muôn hình vạn vẻ, là bể cạn – trời sâu, là góc khuất và ánh sáng. Mỗi người giống như một mảnh ghép trong bức tranh ấy, chúng ta có thể đứng ở góc khuất, ở trung tâm nhưng đều mang trong mình một sứ mệnh là làm cho bức tranh ấy tràn đầy sức sống, đẹp tươi hơn. Vậy muốn thế, con người phải biết sống trọn vẹn nhất.

Dừng chân bên bến bờ của cuộc sống, ta suy nghĩ về triết lí sống đẹp: sống trọn vẹn nhất. Vậy “sống trọn vẹn nhất” là gì? Là khi con người biết hành động, suy nghĩ bằng những việc làm tốt đẹp, tích cực, ý nghĩa, cao thượng, không sống hoài, sống phí. Đó còn là khi con người biết ước mơ, có hoài bão, khát vọng, có ý chí vươn lên nghịch cảnh, khó khăn, sóng gió, biết yêu thương, đồng cảm, sẻ chia, biết đau trước nỗi đau của đồng loại… Sống trọn vẹn luôn là một lẽ sống đẹp mà con người khát khao hướng tới, nó làm cho con người cao thượng hơn.

Vậy tại sao con người có ước mơ, khát khao, hoài bão vươn lên mới là sống trọn vẹn? Bởi đó là con đường duy nhất, là động lực giúp ta chạm tay đến cánh cửa của sự thành công và hạnh phúc. Ước mơ, khát vọng không bao giờ là đủ cho một con người biết nỗ lực vươn lên. Ước mơ làm cho con người đẹp hơn, hoàn thiện nhân cách trong mỗi chúng ta. Người có ước mơ lớn lao, cao cả, tốt đẹp là người có chí hướng, có bản lĩnh, niềm tin. Họ không chỉ làm chủ được cuộc đời và số phận mà còn nhận được sự tin yêu, kính trọng của mọi người, nhận được sự trọng dụng của xã hội bởi những người ấy không chỉ đem lại thành công cho mình mà còn đem lại thành công cho cả một tập thể cộng đồng.

Sống có ước mơ, khát khao, hoài bão đã là sống trọn vẹn nhất chưa? Con người sống còn phải có lí tưởng, ý chí, nghị lực vượt qua những khó khăn, giông tố của cuộc đời. Bởi chỉ như thế thì ta mới có thể biến ước mơ thành hiện thực. Cuộc đời mỗi người không phải bao giờ cũng rải đầy những bông hồng rực rỡ mà còn có những khó khăn, cạm bẫy rình rập. Vậy điều duy nhất mà ta phải làm để có thể sinh tồn trên đời chính là nỗ lực hành động. Sống sừng sững như một cái cây có giá trị giữa rừng già thì ta mới có thể in dấu ngàn năm trên mặt đất. Dũng cảm đương đầu và vượt qua thử thách giúp con người chín chắn, trưởng thành hơn và giấc mơ chạm tay đến cánh cửa của thành công sẽ không còn xa vời. Một quốc gia có những người có chí tiến thủ như vậy sẽ đi lên phát triển, vững mạnh, văn minh.

Nếu ước mơ là ngọn lửa cháy bỏng, cuồng nhiệt, nếu ý chí nghị lực là đôi cánh nâng ta vượt qua giông tố cuộc đời thì tình yêu thương, sẻ chia, đồng cảm là liều thuốc thần kì gắn kết người với người xiết lại gần nhau hơn. Người biết yêu thương, sẻ chia, biết đau trước nỗi đau của đồng loại là người có trái tim hoàn hảo và thánh thiện nhất. Nó có sức mạnh thanh lọc tâm hồn người, hướng con người đến tình cảm cao quý và tốt đẹp: tình yêu quê hương, đất nước, tình yêu nhân loại. Lòng tốt là thứ ngôn ngữ duy nhất người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy. Vì vậy đừng tiếc trao đi tấm lòng, cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao nếu có những người biết sống yêu thương, đồng cảm.

Nhịp đập cho trái tim sự sống, và nếu cuộc đời là một đường thẳng có lẽ bạn đã chết. Sống một cuộc đời quá ư bằng phẳng, không biết ước mơ, khát khao thì ta sẽ chẳng bao giờ biết nỗ lực, phấn đấu vươn lên để khẳng định mình. Rồi một ngày nào đó con người cũng sẽ dần tan biến như một hạt cát vô danh giữa xa mạc, như giọt nước giữa đại dương bao la. Liệu có ai muốn một cuộc đời tầm thường, vô vị như vậy không?

Hãy nhớ rằng nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình người. Sống không biết yêu thương, sẻ chia, đồng cảm thì con người có khác gì sự vật vô tri vô giác. Nó là cơ hội cho những thói hư tật xấu, lòng ghen ghét, đố kị xâm nhập vào tâm hồn, là nguyên nhân gây ra chiến tranh, các cuộc xung đột sắc tộc… Thử hỏi có ai muốn sống trong thế giới đau khổ, bất hạnh ấy không?

Trong cuộc sống có rất nhiều tấm gương đã sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa. Ước mơ, khát vọng đã làm nên thành công của Bill Gate – người sáng lập ra tập đoàn Mycrosoft, ý chí nghị lực đã ghi danh nữ phi công Jessica, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký và tình yêu thương đã cất lên bài ca về anh Trần Phước Hòa ở Bình Tân, Hồ Chí Minh – người xây dựng hệ thống cơm chay giá 5000đ để giúp đỡ những người khó khăn. Họ chính là những con người khiến cả thế giới phải nghiêng mình kính phục.

Bên cạnh đó vẫn còn những kẻ không hiểu được ý nghĩa và giá trị của cuộc sống trọn vẹn, sống buông lơi, bất cần đời, không biết yêu thương, sẻ chia, tâm hồn tàn lụi ngay khi còn sống.

Cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng bắt đầu từ những bước đi nhỏ bé đầu tiên. Ta hay chê cuộc đời méo mó, sao ta không tròn tự trong tâm? Thay vì than trách số phận thì hãy học cách thấm thía những khó khăn, sóng gió để biết vươn lên, biến ước mơ thành hiện thực. Sớm muộn gì con người cũng nhận ra họ chính là người làm vườn cho tâm hồn và là đạo diễn cho cuộc đời. Thành công và hạnh phúc luôn đi liền với nhau, sống cao cả, lớn lao nhưng cũng phải ý nghĩa, tốt đẹp. Sống phải biết yêu thương bản thân thì mới có thể yêu thương người khác. Hãy bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất, một nụ cười, một lời chào, một câu cảm ơn hay xin lỗi chân thành cũng đã góp phần cải tạo thế giới loài người thêm tốt đẹp hơn.

Sống trọng vẹn nhất là như vậy, ước mơ hoài bão, ý chí nghị lực, yêu thương sẻ chia. Hãy đối xử với bản thân bằng lí trí và đối xử với người khác bằng tấm lòng, hãy xem đó là kim chỉ nam dẫn đường dạy bạn những bước đi ý nghĩa đầu tiên.

—/—

Trên đây là các bài văn mẫu nghị luận về sống trọn vẹn từng ngày do THPT Trịnh Hoài Đức sưu tầm và tổng hợp được, mong rằng với nội dung tham khảo này thì các em sẽ có thể hoàn thiện bài văn của mình tốt nhất!

Đăng bởi: THPT Trịnh Hoài Đức

Chuyên mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

trinhhoaiduc
@ Trường THPT Trịnh Hoài Đức – Trường Trung Học Chất Lượng Cao
Bài viết mới nhất
Chuyên mục
Bài viết liên quan
Bài viết xem nhiều

Trường THPT Trịnh Hoài Đức - Trường Trung Học Chất Lượng Cao

Địa chỉ: DT745, Thạnh Lợi, An Thạnh, Thuận An, Bình Dương

Điện thoại: 0650.825477

Website: https://thpttrinhhoaiduc.edu.vn/

Danh mục bài viết